Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

CẢ NHÀ HỌC DIỆN CHẨN


         Kính thưa Thầy Bùi Quốc Châu
         Kính thưa bạn đọc !

Tôi không có ý định trình bày một kết quả nào đó mà tôi đã đạt được sau khi học Diện chẩn. Tôi xin phép trình bày một khía cạnh khác của Diện chẩn, đó là: “DIỆN CHẨN GIÚP BẠN TỰ CHĂM SÓC SỨC KHỎE CHO BẢN THÂN VÀ GIA ĐÌNH”

Cách đây 15 năm, tôi không may bị mắc bệnh trọng. Trong lúc phải vật lộn để chịu đựng những căng thẳng do phẫu thuật và điều trị bằng hóa chất, thì một người bạn cùng cơ quan là LY Phan xuân Quyên với vợ là LY Phạm Thị Kim Phương (số 4 Phố Thể Giao, Quận Hai Bà Trưng, Hà nội) đã đến thăm. Hai bạn mang cho tôi mấy tập tài liệu Diện chẩn, vài dụng cụ đơn giản và mấy điếu ngải cứu. Các bạn đã giới thiệu sơ lược về Diện chẩn, hướng dẫn tôi cách cách tìm huyệt trên mặt và dặn dò: “ Cứ soi gương và tự làm như vậy mỗi ngày 2 lần”.

Tôi thì, cũng như bao bệnh nhân khác, hễ có bệnh trọng thì ai mách gì cũng theo. Nào là Đông Tây y, thuốc Nam, thuốc Bắc, châm cứu, bấm huyệt, khí công Dưỡng sinh, bây giờ lại thêm Diện chẩn. Mặt khác, tôi rất cảm kích trước tấm lòng bè bạn, nên dù chưa có khái niệm rõ ràng về Diện chân tôi cũng cứ làm theo.
Năm tháng trôi đi, tôi dần dần bình phục.Trong sự bình phục ấy, có một điều kỳ lạ là tóc tôi rụng rất ít, trong khi những bệnh nhân cùng điều trị một loại thuốc như tôi, thì hầu hết đều bị rụng tóc. Tôi không có ý định tìm hiểu kỹ xem, vậy cái gì đã chống được sự rụng tóc. Tôi cho rằng đó là sự tổng hợp của những liệu pháp mà tôi đã sử dụng. Ở đây tôi chỉ muốn nói rằng Diện chẩn đã đến với tôi 15 năm !

Sau này thỉnh thoảng bạn tôi lại mang đến cho tôi vài tập tài liệu Diện chẩn nũa. Tôi đọc, tôi tin và nhận thức được rằng: Đây là một phương pháp chữa bệnh rất lạ và rất hay và cũng rất dễ học. Tuy nhiên quỹ thời gian của tôi có hạn, trong khi đó tôi đang có nhiều việc phải làm. Tôi chỉ tâm niệm rằng sau này mình sẽ dành thời gian để học và áp dụng một cách nghiêm túc, nhưng sau này là bao giờ thì vẫn chữa xác định được.
Trong cuộc sống, đôi khi những người trong gia đình tôi gặp sự cố liên quan tới sức khỏe cần sự trợ giúp của y tế. Ví dụ “Hóc xương, trúng gió…”. Tại thời điểm đó chưa thể đến Bệnh viện ngay được. Trong tình huống bí bách đó, tôi chợt nghĩ đến mấy phác đồ Diện chẩn mà tôi đã từng đọc. Các bạn hãy tưởng tượng, một tay tôi cầm tài liệu, một tay cầm que dò, mắt vừa chăm chú trên đồ hình lại vừa dán vào mặt người ốm, để dò tim các huyệt theo các đường kinh tuyến, vĩ  tuyến. Điều kỳ lạ là, trong những lần bí bách ấy, tôi chưa kịp làm tới lần cách khoảng thứ 3 thì bệnh đã được giải quyết xong hoặc giảm rõ rệt.
Sau khi chính mình đã trải nghiệm những việc kỳ lạ ấy, tôi thỉnh thoảng áp dụng cho bản thân, người trong gia đình và bạn bè. Tuy nhiên, việc này chưa trở thành một nhu cầu cấp thiết của cuộc sống, do đó chưa trở thành ý nghĩ  thường trực trong đầu tôi.

Gia đình tôi có 5 chị em gái và một em trai út đang đi công tác vắng nhà. Khi 5 chị em đều đã nghỉ hưu, tôi nói cho họ hiểu sơ bộ về Diện chẩn và động viên mọi người cùng đi học Diện chẩn. Tôi nói: “ Bây giờ chị em mình đều đã 60, 70  tuổi cả rồi. Bố mẹ thì đã già. Khi bố mẹ ốm đau, đám 60, 70  tuổi phải lăn lóc trong bệnh viện thì gian khổ lắm đây. Chi bằng chị em mình đi học một lớp Diện chẩn, trước hết là lo cho mình sau đó là cùng lo cho bố mẹ.” Nghe tôi nói, 5 chị em ruột của tôi và thêm 2 cô em chồng, năm 2011, đã cùng nhau theo học một lớp Diện chẩn trong 8 tuần.
Sau khi học xong, chắc chắn là chị em tôi cũng giống như các học viên khác, điều ít nhiều xử lý được những tình huống thông thường có liên quan đến sức khỏe bản thân và gia đình. Trong đó có nhiều tình huống phải xử lý dài ngày, có tình huống chỉ vài 3 lần Diện chẩn là khỏi hoặc đỡ hẳn. Cũng có những tình huống không có ý định điều trị nhưng tình cờ lại chữa khỏi.

Thông qua câu chuyện của chị em tôi, tôi chỉ muốn nói một điều là: “Bệnh viện ở nước ta hiện nay đang rất quá tải. Vài ba bệnh nhân nằm chung một giường là chuyện bình thường. Còn việc bệnh nhân phải nằm trong gầm gường là điều tôi không hề nghỉ tới, nhưng lại là một sự thật. Việc mình có thể tự lo được cho mình và người thân trước khi chưa nhất thiết phải đến bệnh viện đã là một điều tuyệt vời lắm rồi. Điều tôi mong là sẽ có nhiều người cùng nghĩ như tôi, hãy tự chăm sóc cho mình, trước khi nhờ tới xã hội, cộng đồng chăm sóc cho mình.

Xin cám ơn mọi người đã theo dõi câu chuyện của gia đình tôi.
           Cám ơn GS TSKH  Bùi Quốc Châu, một người mà tôi vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ.  
Cám ơn hai bạn Quyên Phương, đồng thời là các thầy cô giáo đã trực tiếp truyền đạt kiến thức Diện chẩn của GS TSKH Bùi Quốc Châu cho chị em chúng tôi.
                  
  L.T.S  
Học viên Lớp Diện chân Khóa 71-2011  
                                                                                                

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét